Tâm sự người mẹ ăn xin – Dương Tuấn

Chân não nùng trên phố nhỏ lê thê
Người người nhìn tôi.. một mảng đời bất hạnh
Thời gian cứ trôi.. trong nỗi buồn hiu quạnh
Đêm đông chưa về.. Sao nghe lạnh lòng tôi.

Ai cũng nói rằng “tội bà lão đơn côi ”
Không mái ấm tình thân.. màn trời.. chiếu đất
Ai hiểu được lòng tôi đang quặn thắt
Cũng có tình thân.. như tất cả mọi người.

Đứa con gái đầu.. xinh lắm mọi người ơi!
Nó hiếu thảo.. và thương tôi nhiều lắm
Lời nói dịu dàng.. tính tình đằm thắm
Nó theo chồng rồi.. xa lắm.. tận ngoài kia.

 

Tội nghiệp thằng Hai.. chìm đắm trong rượu bia
Từ cái buổi… vợ nó lìa dương thế
Còn con Ba… tay bồng tay bế
Lăn lộn với đời.. vẫn thiếu trước hụt sau.

Thằng Út thì cửa rộng nhà cao
Nghe đâu.. bên vợ nó.. giàu dữ lắm!
Mừng cho con sống cuộc đời êm ấm
Thương con mình.. thầm lặng có gì đâu.

Buổi giao mùa.. trời rả rích mưa ngâu
Mẹ lặng lẽ đi.. trong nỗi sầu canh cánh
Mái hiên vệ đường đêm nay.. không còn lạnh
Mẹ đã xa rồi! Trong hiu quạnh…. con ơi!

 

Tâm sự người mẹ ăn xin – Dương Tuấn
  Gánh cả giang sơn – Bảo Châu
Chuyển lên trên
You cannot copy content of this page