Mồ côi – Liêu Kim Tử – Cần mẹ – Lê Ngọc Bích

Tuổi bao nhiêu thân mang nặng xương gầy
Cha mẹ đâu? Sao mãi anh không thấy
Cuộc đời này em sẽ được ai đưa…

Nhà em đâu? Sao lang thang đói khói
Nhặt trên đường đồ ăn phủ bụi rơi
Áo quần em ngày mỗi ngày nhàu nát
Có những ngày chẳng còn gì trên thân

Những cơn nắng phủ da thịt em cháy
Những cơn mưa chảy lạnh buốt cuộc sầu
Nơi em trú mặc cuộc đời đưa đẩy
Có những ngày thương tích tràn cơn đau

Ánh mắt em chăm chú bạn cùng tuổi
Được ăn no, chạy nhảy và vui đùa
Được chăm sóc, yêu thương,có nhà cửa
Được đến trường biết nói tiếng”chào, thưa”

Em năn nỉ người qua lại đông đúc
Những lạnh lùng gieo xuống tâm hồn em
Đời cạm bẫy sao đo và sao đếm
Em có còn lương thiện khi lớn lên

Em đã mộng mơ hồng trong nước mắt
Cơm trắng thôi cũng no đủ lòng này
Em thèm lắm! tiếng mẹ ru con khóc
Em mãi chờ cha dìu dắt ngày mai

Cần mẹ – Lê Ngọc Bích

Cơn gió chiều mang lời ru đi xa

Cánh đồng xanh mong cho mẹ đỡ nhọc

Là vầng trăng soi bước bóng mẹ về

Khi tấm bé vẫn mong chờ quà bánh

Câu chuyện nhỏ, cùng những câu ca

Trưởng thành con vẫn cần có mẹ

Dõi theo con trên đường đời mai sau

 

Mồ côi – Liêu Kim Tử – Cần mẹ – Lê Ngọc Bích
  Hạnh phúc mẹ cha – Nguyễn Thanh Thanh
Chuyển lên trên
You cannot copy content of this page