Mãi mãi Mẹ vẫn còn – Lê Quý Long

Mẹ không “mất”, như người đời thường gọi
Mẹ trong con, giọng nói cũng trong con.
Nghìn nghìn năm, mãi mãi Mẹ vẫn còn
Cả hơi ấm, cả lòng son, bảo bọc.

Nghĩ về Mẹ, dẫu rằng không dám khóc
Nước mắt đâu trêu chọc, cứ tuôn trào
Vẳng “ru hời”, lòng dạ mãi nào nao
Bởi tiếng Mẹ đã ngấm vào từng thớ thịt!

Mẹ thường mắng: “Lớn rồi, như con mít”
Lời mắng thêm ngọt lịm buổi vào đời.
Mẹ bây giờ, Mẹ của khắp muôn nơi
Của thương nhớ, của đất trời thương nhớ…

Mẹ không “chết”, như người đời lầm tưởng
Mẹ trong con, ý hướng cũng trong con
Cắt lòng ra, vê cục máu vuông tròn
Mẹ đã biến: Mẹ thành con. Rất thực.

 

Mãi mãi Mẹ vẫn còn – Lê Quý Long
  Đôi chân mẹ – Bách Tùng Vũ
Chuyển lên trên
You cannot copy content of this page