Bất hiếu – Ngạo Thiên

Cuộc đời cha mẹ cho đi
Chẳng mong nhận lại, được gì nơi con
Bao năm thân xác hao mòn
Cuộc đời lam lũ, nuôi con nên người
Mong con hạnh phúc an vui
Cơm no áo ấm, bằng người xung quanh
Mẹ cha giờ tóc chẳng xanh
Phong sương tuyết trắng, da nhăn đồi mồi
Làm con không Hiếu thì thôi
Sao con đành nở, suy đồi nghĩa nhân
Đánh cha mắng mẹ bao lần
Cuộc đời cha mẹ, lặng thầm khổ đau
Đêm về nước mắt tuôn trào
Nghẹn ngào cho cảnh, máu đào phụ ân
Con ơi nhân quả xoay vần
Đừng gieo nghiệp ác, khổ thân sau này.

Bất hiếu tội lắm ai ơi
Sanh thành dưỡng dục, cuộc đời chớ quên
Công cha nghĩa mẹ đáp đền
Đừng vì cuộc sống, mà quên cội nguồn
Làm con phải đạo làm con
Chữ hiếu trên đầu, vuông tròn đặng an
Dẫu đời ta vẫn cơ hàn
Chén cơm manh áo, mẹ cha ấm lòng
Công cha nghĩa mẹ ơn thầy
Nhớ công sanh dưỡng, tháng ngày gian lao.

 

Bất hiếu – Ngạo Thiên
  Ngủ đi em – Dương Tuấn
Chuyển lên trên
You cannot copy content of this page