Bài thơ đầu cho mẹ – Dương Tuấn

Con về rồi.. thằng Út của mẹ đây
Thăm nguồn cội sau bao ngày xa xứ
Cơm áo gạo tiền con tha phương lữ thứ
Nay thành danh rồi.. Mẹ vui chứ.. Mẹ ơi!

Thuở thiếu thời.. còn bập bẹ trong nôi
Ngọt ngào lắm..câu à ơi..Mẹ hát
Con dần lớn.. tóc Mẹ thêm sợi bạc
Lặn lội cánh cò.. thân xơ xác.. Mẹ ơi!

Nhà mình nghèo con phải sống xa quê
Giành giật, đua chen giữa bể đời đông đúc
Nay con được đủ đầy trong hạnh phúc
Về lại cội nguồn.. còn đâu nữa.. Mẹ tôi!

Quỳ nơi đây.. sao nước mắt nghẹn lời
Thân xác Mẹ.. ngủ yên.. nơi lòng đất
“Út của Mẹ đây “..con nghẹn ngào tiếng nấc
Danh lợi làm chi.. giờ Út mất Mẹ rồi!

Nơi xứ người trong những lúc đơn côi
Con làm thơ.. giữa bể đời hiu quạnh
Viết cho những mảng đời bất hạnh
Cho Thầy Cô.. cho đêm lạnh.. tình buồn.

Càng nghĩ nhiều.. nước mắt lại càng tuôn
Chưa một bài thơ.. về nỗi buồn nhớ Mẹ
Con bất hiếu.. Mẹ ơi!.. tha lỗi nhé!
Đây bài thơ đầu.. gửi đến Mẹ… Mẹ ơi!

 

Bài thơ đầu cho mẹ – Dương Tuấn
  Tâm sự người mẹ ăn xin – Dương Tuấn
Chuyển lên trên
You cannot copy content of this page