Mẹ và em – Nguyễn Trung Kiên

Cứ mỗi chiều thứ bảy dắt em đi,
bàn tay nhỏ lại làm anh nhớ mẹ
tay mẹ xưa cũng ấm mềm như thế
nay chai sần vết cứa tháng năm qua.

Mẹ ngày xưa có mái tóc kiêu xa
dài như thời gian vắt qua nỗi nhớ
trăng sóng sánh rung theo từng nhịp thở
rũ vào đêm lóng lánh những giọt sương.

Mẹ ngày xưa có dôi mắt kim cương
trong như mắt em dang nhìn anh đăm đắm
cha anh nói mắt mẹ xưa đẹp lắm
nay gằm gò soi mãi một chân kim

 

Mẹ ngày xưa môi cũng mọng như em
trao cuồng nhiệt và nhận về vụng dại
đôi môi ngọt dâng hết thời con gái
cho tuổi già len lỏi tới chân răng

Mẹ ngày xưa gò ngực cũng tròn căng
nay cạn sữa chảy như hai giọt lệ
niềm kiêu hãnh của một thời son trẻ
nhỏ xuống bụ hồng dôi má con thơ

Em bây giờ cũng như mẹ ngày xưa
em đang có những gì mẹ mất
nguyện bù đắp bao hy sinh mất mát
để em về làm mẹ những ngày sau.

 

Mẹ và em – Nguyễn Trung Kiên

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên