Anh đừng buồn vì có vợ là công nhân – Âu Tú Vân

Anh đừng buồn vì có vợ là công nhân
Tâm hồn em đã chai dần theo năm tháng
Không dám ước mơ vào những gì lãng mạn
Học người ta tạo mặt nạ cho đời.

Cuộc sống này vất vả lắm anh ơi!
Ngày tám tiếng vài ba củ khoai lót dạ
Nhiều lúc tăng ca mệt nhoài đói lã
Bữa cơm chiều không thể nấu cho con.

Chiếc áo công nhân theo năm tháng cũ vai mòn
Công việc hằng ngày cứ lập đi lập lại
Bàn tay em đâu còn mềm mại
Lau cho chồng những giọt mồ hôi.

Đường kim mối chỉ được định sẵn một đôi
Nhờ có người công nhân đổ từng giọt mồ hôi vất vả
Em hiểu thế nên yêu cuộc đời đến lạ
Anh cũng đừng buồn vì có vợ là công nhân.

( Thơ cho người công nhân )

Cha ru con – Trinhcamle

 

Con ơi con ngủ cho ngoan
Mẹ con trễ chuyến đò ngang chưa về

Mẹ dầu công việc bộn bề
Không quên bẻ bắp nấu chè cho con

Bây chừ đúng vụ bắp non
Mẹ bẻ bên cồn dọc bến sông Thu

Thương con mãi đợi tiếng ru
Chiều có chè bắp đền bù con ơi!

À ơi! Thương lắm à ời…!
Ru đến cạn lời thương vẫn còn thương

 

Anh đừng buồn vì có vợ là công nhân – Âu Tú Vân

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên